"Mỹ thuật là môn học có vẻ gây nhiều tranh cãi với người lớn nhưng lại rất hữu ích đối với con trẻ. Từ cách nhận biết màu sắc, mảng, nét... đến cách phối hợp chúng với nhau cũng làm cho trẻ hiểu được cách cảm nhận và ứng xử. Ngay chuyện màu sắc, đường nét cũng có rất nhiều vấn đề về biểu cảm: nóng hay lạnh, vui hay buồn... Để thể hiện được cái đẹp thì phải nắm được những quy luật gì của màu sắc, đường nét, mảng khối... Mỹ thuật không phải chỉ để bồi dưỡng, đào tạo ra họa sĩ mà còn dạy cho con bạn cách cảm nhận cái đẹp, thể hiện bản thân và nâng cao thẩm mỹ. Sau này con bạn có thể không là họa sĩ nhưng cũng là người không lạc lõng trong các môi trường chuyên nghiệp/sang trọng, việc đó rất cần cho những người làm công việc liên quan đến ngoại giao, thương mại..."
"Cách dạy thẩm mỹ cho trẻ con nước ngoài đơn giản hơn Việt Nam rất nhiều, giáo viên không giảng lý thuyết nhiều mà theo từng lứa tuổi trẻ được tiếp xúc, khám phá và thể hiện. Trong giảng dạy, cá nhân các em rất được tôn trọng, không có sự áp đặt và can thiệp về ý tưởng của người lớn. Việc dạy lý thuyết cũng dễ tiếp thu thông qua thực tế sinh động bằng nhiều hình thức chứ không phải học trong sách giáo khoa và xem tranh."
"Nếu xem tranh trẻ con "Tây", sẽ thấy một điều rất rõ là tranh hầu như đơn giản, không nhiều chi tiết nhưng rất tự nhiên, trong sáng. Cách đặt tên tranh cũng rất "thẳng", đơn giản không màu mè chính trị. Trẻ con "Tây" được sống trong môi trường không chỉ văn minh hơn ta mà văn hóa cũng hơn ta, lịch sử mỹ thuật (đặc biệt là Châu Âu) cũng có bề dày hơn ta đương nhiên có thuận lợi hơn nhiều về quan sát và cảm nhận. Trẻ con Tây tự tin hơn trẻ con ta trong thể hiện bản thân, mỗi bức tranh là một sự sáng tạo riêng, hầu như không có copy hay bị chi phối bởi ý nghĩ người lớn."
(Sưu tầm)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét